Cuộc Phán Xét Cuối Cùng
Đời Sống Tâm Linh
The Orthodox Word số 11, Tháng 11-12, 1966 - chuyển ngữ Anh Việt bởi Gabriel.
Ngày của cuộc Phán Xét Cuối Cùng! Ngày đó không ai biết – chỉ có Chúa Cha mới biết – nhưng các dấu chỉ của thời khắc ấy đã được ban trong Tin Mừng và trong sách Khải Huyền của Thánh Tông Đồ Gio-an Nhà Thần Học. Sách Khải Huyền nói về các các sự kiện trong thời kỳ tận thế và về cuộc Phán Xét Cuối Cùng chủ yếu bằng hình ảnh và theo cách được che phủ, nhưng các Đức Thánh Giáo Phụ đã giải thích những hình ảnh này, và có một truyền thống Giáo Hội đích thực nói rõ ràng về các dấu chỉ khi thế giới tiệm cận hồi kết, và về Cuộc Phán Xét Cuối Cùng.
Trước khi sự sống trên trái đất chấm dứt, sẽ có xáo động, chiến tranh, nội chiến, nạn đói, động đất, ... Con người sẽ phải sống trong sợ hãi, sẽ chết vì nỗi chờ đợi tai ương. Sẽ không có sự sống, sẽ không có niềm vui trong sự sống, và thay vào đó là một tình trạng dày vò vì rời xa sự sống. Nhưng con người sẽ rời xa không chỉ sự sống, mà còn cả đức tin, và khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng? (Thánh Lu-ca 18:8.) Con người sẽ trở nên kiêu ngạo, vô ơn, khước từ luật lệ Thần Thiêng. Song hành với sự rời bỏ sự sống cũng sẽ là sự suy tàn của đời sống đạo đức. Cái tốt sẽ kiệt quệ và sự dữ gia tăng.
Thánh Tông Đồ Gio-an nói về thời kỳ này trong tác phẩm Thiên hứng của ngài, sách Khải Huyền. Chính bản thân ngài đã nói là ngài đã “trong Thần Khí” khi viết sách ấy: điều này có nghĩa là chính Chúa Thánh Thần đã đích thân ngự trong ngài khi mặc khải số phận của Giáo Hội và thế giới cho ngài dưới nhiều hình ảnh khác nhau; và vì thế là một sự Mặc Khải Thần Thiêng.
Sách Khải Huyền miêu tả số phận của Giáo Hội bằng hình ảnh một người phụ nữ ẩn mình trong hoang mạc vào thời kỳ ấy: cô không xuất hiện trong đời sống công cộng; như ngày nay ở Nga. Trong đời sống công cộng, vai trò lãnh đạo sẽ được nắm bởi các thế lực chuẩn bị khả năng cho kẻ Phản Ki-tô (Antichrist) xuất hiện.
Kẻ Phản Ki-tô sẽ là một người, và không phải là quỷ nhập thể. “Anti” (“phản”) nghĩa là “cũ”, và nó cũng có nghĩa là “thế chỗ cho” hoặc “chống lại.” Kẻ Phản Ki-tô là một kẻ mong muốn thay thế Đức Ki-tô, chiếm lấy chỗ của Người và sở hữu những gì Đức Ki-tô nên sở hữu: hắn mong muốn được sở hữu sức lôi cuốn của Đức Ki-tô và quyền cai trị toàn thế giới. Và kẻ Phản Ki-tô sẽ nhận được thẩm quyền đó trước sự huỷ diệt của hắn và sự hủy diệt của toàn thế giới.
Ta biết gì về kẻ này – Kẻ Phản Ki-tô? Gia phả chính xác của hắn không được biết đến: cha hắn là hoàn toàn vô danh, và mẹ hắn sẽ là một trinh nữ giả hiệu ô uế. Hắn sẽ là một người Do Thái thuộc chi tộc Đan. Hắn cực kỳ thông minh và được ban cho kỹ năng điều khiển người khác. Hắn có sức mê hoặc và tốt bụng. Nhà triết học Vladimir Soloviev đã dành nhiều công sức để trình bày sự ra đời và con người của kẻ Phản Ki-tô. Ông ấy đã sử dụng kĩ càng mọi tư liệu cho câu hỏi này, không chỉ từ các Đức Cha mà còn cả từ Hồi Giáo, và ông đã vạch ra một bức tranh xuất sắc. 1

Trước sự ra đời của kẻ Phản Ki-tô, trong thế gian đã có sự chuẩn bị cho khả năng hắn đến: Thật vậy, điều bí ẩn của sự gian ác đang hoạt động (2 Thê-xa-lô-ni-ca 2:7). Các thế lực chuẩn bị cho sự xuất hiện của hắn trước hết chiến đấu chống lại chính quyền Hoàng Đế hợp pháp. Thánh Tông Đồ Phao-lô nói rằng kẻ Phản Ki-tô sẽ không thể xuất hiện được cho đến khi điều đang cầm giữ bị lấy đi (2 Thê-xa-lô-ni-ca 2:6-7). Thánh Gio-an Kim Khẩu giải thích rằng “người đang cầm giữ” chính là chính quyền ngoan đạo hợp pháp: một chính quyền đấu tranh với sự dữ. Vì lí do này, điều “bí ẩn” trên vốn đã hoạt động trong thế gian chiến đấu chống lại chính quyền này; nó mong muốn một chính quyền vô lề luật. Khi điều “bí ẩn” này dứt khoát chiếm được chính quyền, sẽ không còn gì ngăn cản sự xuất hiện của kẻ phản Ki-tô nữa.
Lôi cuốn, thông minh, tốt bụng, hắn sẽ nhân từ – hắn sẽ hành động với lòng nhân từ và lòng tốt; nhưng không phải là vì lòng nhân từ và lòng tốt, mà là để củng cố thẩm quyền của hắn. Và một khi hắn đã củng cố nó đến mức mà cả thế giới công nhận hắn, hắn sẽ tiết lộ bộ mặt thật của mình.
Hắn sẽ chọn Giê-ru-sa-lem làm thủ đô của mình, bởi vì ở tại nơi đây Đấng Cứu Thế đã tiết lộ chỉ dạy Thần Thiên và ngôi vị của Người, và ở tại nơi đây cả thế gian đã được kêu gọi đến với niềm hạnh phúc của sự thiện lành và ơn cứu độ. Nhưng thế gian đã không công nhận Đức Ki-tô và đã đóng đinh Người tại Giê-ru-sa-lem; thế nhưng dưới thời của kẻ Phản Ki-tô, cả thế giới sẽ công nhận thẩm quyền của hắn, và Giê-ru-sa-lem sẽ trở thành thủ đô của thế giới.
Sau khi đã đạt được đỉnh cao quyền lực, kẻ Phản Ki-tô sẽ đòi hỏi ở người đời sự công nhận rằng hắn đã đạt được điều mà không thế lực trần thế nào đã đạt được và không ai có thể đạt được, và hắn sẽ đòi hỏi sự tôn thờ bản thân hắn với tư cách là một đấng cao hơn, một thiên chúa.
V. Soloviev mô tả rất khéo đặc tính hoạt động của hắn trong vai trò là “lãnh tụ tối cao.” Hắn sẽ làm điều vừa lòng mọi người – với điều kiện phải công nhận Thẩm Quyền Tối Cao của hắn. Hắn sẽ cho phép Giáo Hội tồn tại, sẽ cho phép cử hành Thánh lễ, sẽ hứa xây dựng các nhà thờ nguy nga – với điều kiện là tất cả sẽ phải công nhận hắn là “Đấng Tối Cao” và tôn thờ hắn. Kẻ Phản Ki-tô sẽ có một lòng căm ghét cá nhân dành riêng cho Đức Ki-tô; hắn sẽ xem Người là đối thủ và coi Người như kẻ thù của riêng mình. Hắn sẽ sống bằng lòng căm ghét ấy và vui mừng trước sự bội giáo của con người khỏi Đức Kitô.
Dưới thời của kẻ Phản Ki-tô, sẽ có một cuộc sa ngã khỏi bỏ đức tin vô cùng lớn. Nhiều vị giám mục sẽ thay đổi đức tin và để biện minh, họ sẽ chỉ vào tình trạng huy hoàng của Giáo Hội. Việc tìm kiếm thỏa hiệp sẽ là khuynh hướng đặc trưng của con người. Sự thẳng thắn trong lời tuyên xưng sẽ biến mất. Người ta sẽ biện minh cho sự sa ngã của mình một cách khôn khéo, và sự dữ khoác vẻ nhân từ sẽ ủng hộ khuynh hướng chung ấy. Con người sẽ hình thành thói quen phản bội sự thật, cùng vị ngọt của sự thỏa hiệp và tội lỗi.
Kẻ Phản Ki-tô sẽ cho phép người đời mọi sự, miễn là họ “phủ phục và tôn thờ”; và cả thế giới sẽ quy phục hắn. Khi ấy sẽ xuất hiện hai người công chính, những người sẽ không chút sợ hãi rao giảng đức tin và tố cáo kẻ Phản Kitô. Theo truyền thống Giáo Hội, đó là hai vị ngôn sứ Cựu Ước, Ê-li-a và Ê-nốc; hai ngài đã đã không nếm trải sự chết, nhưng bấy giờ sẽ nếm trải nó trong ba ngày; và trong ba ngày các ngái sẽ phải trỗi dậy. Cái chết của các ngài sẽ khơi dậy niềm hân hoang tột độ nơi kẻ Phản Ki-tô và các thuộc hạ của hắn. Sự phục sinh của các ngài sẽ nhấn chìm chúng vào cảnh hoang mang và kinh hãi tột độ. Và sau đó ngày tận thế sẽ đến.
Vị Tông Đồ Phê-rô nói rằng thế giới đầu tiên được tạo thành từ nước – một hình ảnh của sự hỗn loạn ban sơ, và đã diệt vong bởi nước – trong cơn Đại Hồng Thủy. Và bây giờ thế giới được giữ lại dành cho lửa. Mặt đất và các công trình trên đó sẽ bị thiêu hủy (2 Phê-rô 3:5-7,10). Tất cả mọi nguyên tố sẽ bốc cháy. Thế gian giờ đây sẽ tiêu vong trong phút chốc. Trong khoảng khắc đó, mọi sự sẽ biến đổi.
Và Dấu Chỉ của Con Thiên Chúa sẽ xuất hiện: Dấu Thánh Giá.
Cả thế giới, sau khi đã tự nguyện quy phục kẻ Phản Ki-tô, sẽ khóc. Mọi thứ sẽ kết thúc vĩnh viễn: Kẻ Phản Ki-tô bị tiêu diệt; sự chấm dứt của vương quốc chống lại Đức Ki-tô của hắn; hồi kết, và mỗi người phải chịu trách nhiệm; mỗi người phải trả lẽ trước Thiên Chúa chân thật.
“Ngày tận thế” không có nghĩa là sự huy diệt của thế giới, mà là sự chuyển hoá của nó. Mọi thứ sẽ được biến đổi một cách bất chợt, trong nháy mắt. Người chết sẽ trỗi dậy trong thân xác mới: của chính họ, nhưng được làm mới, cũng như Đấng Cứu Thế đã trỗi dậy trong chính thân thể Người và trên đó còn mang dấu vết những vết thương do đinh và ngọn giáo, thế nhưng thân thể ấy sở hữu những khả năng mới, và về mặt này nó là một thân thể mới. Ta không rõ là liệu thân xác mới này sẽ như thân xác mà Adam đã được tạo dựng, hay liệu nó sẽ là một thân thể hoàn toàn mới.
Và Đức Chúa sẽ xuất hiện trong vinh quang trên các tầng mây. Tiếng kèn sẽ cất lên, và vang dội, đầy uy lực! Chúng sẽ vang lên trong tâm hồn và lương tâm! Tất cả sẽ trở nên rõ ràng cho lương tâm con người. Vị ngôn sứ Đa-ni-en, khi nói về cuộc Phán Xét Cuối Cùng, kể về cách Đấng Lão Thành, vị Thẩm Phán, ngồi trên ngai của Ngài, và trước Ngài là một sông lửa cuồn cuộn (xem Đa-ni-en 7:9-10). Lửa là một nguyên tố thanh luyện; nó đốt cháy tội lỗi. Khốn cho người nào nếu tội lỗi đã trở thành một phần bản tính của mình: khi đó lửa ấy sẽ đốt cháy chính con người đó.
Ngọn lửa này sẽ được nhóm lên bên trong con người: nhìn thấy Thánh Giá, một số mừng vui, số khác sẽ rơi vào hoang mang, lo sợ, và tuyệt vọng. Như thế con người ta sẽ được phân chia ngay lập tức. Chính tình trạng tâm hồn của mỗi người sẽ đưa người ấy sang bên này hoặc bên khác, bên phải hay bên trái.
Trong cuộc đời, một người càng ý thức và bền bỉ vươn về Thiên Chúa bao nhiêu, thì niềm vui của người ấy sẽ càng lớn lao bấy nhiêu khi nghe: “Hãy đến với Ta, những người được chúc phúc.” Và trái lại: cũng những lời đó sẽ khơi lên ngọn lửa của nỗi khiếp sợ và sự tra tấn nơi những kẻ đã không khao khát Ngài, chạy trốn, chống lại, hay phạm thượng đến Ngài trong cuộc đời họ!
Cuộc Phán Xét Cuối Cùng không cần đến nhân chứng hay quy trình trên văn bản nào! Mọi thứ được khắc ghi trong linh hồn mỗi người và các ghi chép này, các “sách” này, được mở ra tại cuộc Phán Xét. Mọi sự sẽ trở nên rõ ràng trước tất cả mọi người và cho chính bản thân mỗi người.
Và một số người sẽ đi đến niềm vui, trong khi số khác – đến nỗi khiếp sợ.
Khi “các cuốn sách được mở ra,” sẽ thấy rõ rằng gốc rễ của mọi sự trụy lạc đều nằm ở tâm hồn con người. Ở đây là một kẻ say rượu hoặc một kẻ dâm đãng: khi thân xác đã chết, có thể một số người sẽ nghĩ là tội lỗi cũng đã chết theo. Không! Trong tâm hồn đã có một khuynh hướng thiên về tội lỗi, và tội lỗi đó đã trở nên ngọt ngào đối với tâm hồn, và nếu tâm hồn đã không hối cải tội lỗi đó và đã không giải thoát mình khỏi nó, nó sẽ đến trước cuộc Phán Xét Cuối Cùng với chính ham muốn tội lỗi đó. Nó sẽ không bao giờ thỏa mãn được ham muốn đó, và trong tâm hồn ấy sẽ có nỗi thống khổ của lòng căm ghét. Nó sẽ cáo buộc mọi người và mọi sự trong tình trạng đau khổ, nó sẽ căm ghét mọi người và mọi sự. “Sẽ có nghiến răng” vì lòng ác tâm bất lực và vì ngọn lửa căm ghét không thể dập tắt.
Một “hỏa ngục thiêu cháy” – ngọn lửa nội tâm là như thế. “Ở đây sẽ có khóc lóc và nghiến răng.” Tình trạng của địa ngục là như thế.



Footnotes
-
Vladimir Soloviev, “A Short Story of Antichrist,” trong Three Conversations, xuất bản năm 1900, năm tác giả mất; Có các bản dịch tiếng Anh. (Về bức họa Kẻ Phản Ki-tô của Soloviev, xem The Orthodox Word, tập 1, số 5, tr. 189.) ↩
